Skip to content

Tuổi thơ chỉ một…

Tháng Năm 28, 2016

Trường Chu Văn An, cho đên năm 1985, có một lớp tương đối ít học sinh hơn, nhưng  không kém nghịch hơn các lớp khác. Đó là lớp chuyên Toán của thành phố Hà Nội, tên lớp mang chữ I (10I, 11I, 12I). Từ năm 1985 trở đi, các lớp chuyên, được đặt rải rác ở các trường trong thành phố, được chuyển hết về Hà Nội-Amsterdam.

Tôi theo học một trong những lớp chuyên Toán  cuối cùng này ở Chu Văn An. Con đường vào cấp 3 thật cheo leo. Ở cấp 2, tất cả các quân huyện ở Hà Nội  (hồi đó Hà Nội bé, chỉ có 4 quận nội thành và hai huyện) đều có lớp chuyên Toán. Các lớp này hàng năm tổ chức thi tuyển, loại ra vài người, lấy vào vài người mới. Sở giáo dục ra một quyết định thiên tài là các kỳ thi tuyển này phải được tổ chức vào cuối hè, nên từ đầu tháng 6 đến giữa thang 8, tổng cộng chừng 75 ngày,  các phụ huynh ngày ngày nhắc nhở 3 lần “con phải lo thi xong đã, rồi chơi gì hãy chơi”. Thi xong là chừng 20 tháng 8, không biết chơi gì bây giờ ?  Nên các học sinh chuyên toán khi lớn lên, yêu quí kính trọng thầy cô giáo thì có, nhưng  tình cảm với sở thì  hình như không được mặn mà.

Đấy là chuyện cấp 2, thi vào cấp 3 gay cấn hơn, vì 6 lớp chuyên đó, và các bạn lớp ngoài, cùng hợp lại thi chỉ để lấy một lớp vào Chu Văn An thôi. Đành rằng có một số bạn vô cùng xuất sắc đã được chọn trước vào các lớp chuyên hạt giống ở Đaị học tổng hợp và sư phạm, nhưng còn lại vẫn là 10 lấy 1. Đó là kỳ thi gay cấn nhất trong cuộc đời đi học của tôi.

Đầu vào khó khăn như vậy, nhưng như được đền bù lại, những năm học ở Chu Văn An cũng là những năm đẹp nhất. Trường hồi đó vẫn được quét vôi vàng như hiện nay, lớp học rộng và cao, trong sân cây cổ thụ xếp hàng. Hồ Tây đẹp một cách hoang sơ và thơ mộng. (Hồi đó hồ còn chưa kè và khái niệm “đất vàng” cũng chưa xuất hiện.) Những hôm trời se lạnh, sương mù bay toả che kín mặt hồ, không thấy đâu là bờ. Gió khẽ luồn qua cửa sổ, thổi nhẹ lên mái tóc bạn gái ngồi đằng trước . Lời giảng của cô giáo cũng như nương hơi gió, bay đi….

Chúng tôi may mắn được theo học những thầy cô gáio dạy giỏi lại quí học trò. Thầy chủ nhiệm Vũ Xuân Mai, cô Đỗ Hồng Anh, thầy Đỗ Lệnh Điện, cô Nguyễn Ngân Nhạn… Ai cũng để lại một dấu ấn riêng. Thầy Mai hiền lành, ít nói. Thầy tận tuỵ nhưng thỉnh thoảng cũng phải nổi cáu trước bọn học trò tinh quái. Cô Hồng Anh sắc sảo với nhiều kiến thức mới lạ. Thầy Điện trẻ trung, giảng thật có duyên, đẹp trai lại đá cầu rất khéo.

Một lần cả lớp đi chùa Hương (năm lớp 11), ngủ lại một đêm. Mấy đứa con trai mới lớn chúng tôi nằm tán chuyện huyên thuyên suốt đêm, quên cả thầy chủ nhiệm đang nằm gần đó. Đi chơi vể, họp phụ huynh, thầy than thở “Không ngờ các em ấy lại trưởng thành  đến thế !” Phụ huynh nghe xong, tím tái cả người lại, vì trưởng thành kiểu đấy rất dễ xơi hạnh kiểm khá, khó đi học nước ngoài.  Cuối cùng thầy cũng cho qua, nhưng thật thà thì những chuyện nói với nhau đêm hôm ấy mà bây giờ kể cho con  đang học cấp 2 thì nó sẽ tròn xoe mắt mà bảo bố mẹ xuống cấp 1 mà học.

Hội con gái lớp tôi thân nhất với cô Nhạn dậy Văn. Tổng kết truyện Kiều của cô là “Đàn ông là vô tích sự !”  Đến nay, đó đã là chân lý rạng ngời, nhưng  với tụi tôi lúc đó, ai cũng thấy bàng hoàng mới mẻ. Cô có môn tử vi bí hiểm, bói lấy chồng cực linh nghiệm, nên học trò nữ cứ đến thăm cô luôn luôn.

Trong các hoạt động của trường Chu Văn An, ấn tượng nhất là giải bóng đá. Hồi đó, Chu Văn An là trường duy nhất ở thủ đô có sân bóng đá rộng (11 người) và có khung gôn nghiêm chỉnh. Mặc dầu mặt sân nhiều chỗ còn lổn nhổn gạch đá, và phần lớn chúng tôi chạy chân đất, so với các nơi khác thì đã là thiên đường rồi. Giải bóng đá hàng năm do thầy hiệu phó Nguyễn Kim Hoãn (sau là hiệu trưởng đầu tiên của Hà Nội-Amsterdam) tổ chức. Mỗi khối có 8 đội, đá loại trực tiếp. Lớp chuyên Toán, mặc dầu ít người hơn hẳn các lớp khác, nhưng thành tích đá bóng rất đáng nể, được coi là một đội khó nhằn. Năm lớp 11, đá với lớp A bên cạnh, phải thi penalty để phân thắng bại. Cầu thủ lớp mình rõ ràng đá vào góc, nhưng vì gôn không có lưới, nên đội bạn cãi là ra ngoài, hai đội kiện nhau lên đến ban giám hiệu, làm các thầy chủ nhiệm phải dàn xếp để đá lại. Rốt cuộc thì vẫn thua. Trò chơi ưa thích trong những giờ may mắn hiếm hoi được nghỉ tiết là kê hết bàn ghế sang một bên, đuổi hết bạn gái ra khỏi lớp, và đá bóng vào ngừoi nhau. Trò thứ hai là kê bóng lên cửa ra vào một cách rất khéo léo, để khi bạn nào mở cửa vào lớp là bóng phải rơi chính xác vào đầu. Cho đến một ngày các chàng trai  quên mất là cả lớp đã vào lớp hết ở ngoải không còn ai nữa và người sắp đến mở cửa không phải ai khác ngoài thầy chủ nhiệm.  Bóng hồi đó là bóng cao su, đá chừng vài tuần nó méo và bay theo những quĩ đạo không ai đoán trước được.  Về sau chúng tôi gặp lại nhau, vẫn chia ra đôi ra đá bóng rồi đi bia hơi. Suốt hơn 20 năm liền như thế. Rồi cho đến gần đây thì chỉ còn bia hơi thôi. Vài năm nữa,  khéo chỉ nói chuyện mua  thuốc bổ ở đâu tốt.

Những năm chúng tôi đi học là giai đoạn cuối của thời bao cấp. Cơm ăn đôi khi phải độn.Nhiều hôm học thêm buổi chiều, trưa giở cặp lồng cơm ra ăn chung, phần lớn cũng chỉ là rau dưa. Quần áo có gì mặc nấy, từ bảo hộ lao động sắn vài gấu  đến sơ mi ngắn cũn cỡn. Nhưng sao đến lớp lại vui, có cái cảm giác mong đi học, để được gặp bạn bè.

Bây giờ chúng tôi sống rải rác trên toàn thế giới, từ Việt  Nam, qua Anh, Đức, rồi Mỹ, Balan…Ở đâu cuộc sống cũng hối hả, với bao lo toan dự liệu. Nhưng đôi khi, sau một ngày căng thẳng, ngồi nhớ lại mái trường xưa và quãng thời gian thơ dại ấy, hình dung ra bóng dáng thầy cô bạn bè, mà lòng mình như tĩnh lại.

Mấy chục năm rồi, ngôi trường cũng có nhiều thay đổi. Mỗi khi về nước, dạo phía ngoải trường lặng, ngó vào trong sân, hướng về căn lớp cũ thấy bời bời trong tâm trí. Nhiều thầy cô đã mất. Cái thời hồn nhiên trong trẻo xưa như với vừa đâu đó. Mình đang trẻ lại, hay mình cảm thấy dấu ấn của thời gian đã trôi đi ? Ba mươi người rẽ sang ba mươi ngả, ai cũng đã trưởng thành, theo cách của riêng mình.

Hình như tiếng trống. Tiếng trống thực của hôm nay hay tiếng trống trong tâm trí ? Các em trong sân chơi, tôi ở bên ngoài cánh cổng. Con đường Thuỵ Khuê quen thuộc. Đi nữa là lên Bưởi, sang Nội Bài, là những chuyến bay và một quê hương thứ hai xa thăm thẳm. Một ngày nào đó các em sẽ đứng như tôi đây, ngó vào trường với bao hoài niệm, yêu thương. Khoảng cách giữa chúng ta chỉ là một cánh cổng trường. Nhưng vượt qua cánh cổng này, vào trong lớp cũ, ngồi trên chỗ ngãy xưa, tôi vẫn không thể hoà cùng các bạn. Còn khoảng cách của 30 nữa chứ. Có ông nhà văn người Pháp có sáng kiến “Đi tìm thời gian đã mất”.  Thời gian của chúng ta không mất, nó hoá thành trí tuệ, thành tâm hồn chúng ta. Nó không mất nên chẳng cần tìm, và dù có tìm cũng không thấy được. Đường tiến thân có nhiều, mà tuổi thơ chỉ một. Cái con đường một chiều, đi không quay lại. Các bạn ơi, hãy trân trọng. Trân trọng ngay khi ta còn ở trong tuổi ấy.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

From → Khác

4 phản hồi
  1. thilan permalink

    Cho dù GS xóa comment của em, thì em vẫn không giận GS !😦

  2. thilan permalink

    Bởi vậy, hồi GS NBC gọi trẻ em miền núi là “lũ thú hoang” (làm em và bác HY hơi chạnh lòng), em mới nói, thú hoang và gà chọi, ai khổ hơn?

  3. thilan permalink

    Đọc bài này của GS mà em buồn ngơ ngác ! :-p

  4. thilan permalink

    Đi tìm tuổi thơ

    Tuổi thơ thần tiên trôi đi kỷ niệm
    Và anh có ước ao một điều màu nhiệm?
    Khi những mùa hè sang trong tiếng ve râm ran,
    Tâm hồn anh tan vào những âm thanh ngập tràn.

    Những âm thanh, hình ảnh tươi đẹp hơn trong mộng tưởng,
    Những rung động, cảm xúc đều giấu trong tâm tưởng,
    Những ước vọng bay bổng một ngày sẽ vươn xa
    Nhưng tuổi ngây thơ nào đã nhận ra !

    Và anh có nuối tiếc những gì vuột mất?
    Vẫn sẽ mãi rụt rè dù vinh quang chất ngất
    Vẫn cứ mãi ngập ngừng trước tấm tình chân thật,
    Vẫn tha thiết kiếm tìm dù chỉ một tuổi thơ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: