Skip to content

Người của một thời

Tháng Hai 22, 2016

Tháng 2 này là kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà thơ Xuân Diệu.

Nhà thơ Xuân Diệu, phần lớn người Việt Nam đều biết. Bọn chúng tôi, thưở  học trò mới lớn, ít nhiều đều chép vài bài của ông. Đặc sản Xuân Diệu là thơ tình, chủ yếu viết trước 1945. Nhưng đến thời tôi,  đem ra tán gái thế nào lại không hiệu quả. Có thể sở thích của nữ sinh dưới mái trường xã hội chủ nghĩa  nó khác, không chấp nhận các tư tưởng uỷ mị tiểu tư sản, hay là giọng  mình đọc lên nó không được du dương.  Hoặc  đơn giản là không có tiền mua ô mai ? Chịu ! Thế nào  nhớ nhất lại là bài Mũi Cà Mau (Tổ quốc ta như một con tàu. Mũi tàu ta đó mũi Cà Mau) vì là bài giảng văn trong sách giáo khoa.

Lúc tôi còn bé, ông hay qua 22 Trương Hán Siêu nói chuyện thơ văn với bố. Thuở đó, xe đạp là một gia tài. Ông có một cái xe khung bóng loáng, chắc là đồ ngoại. Nhà Trương Hán Siêu là kiểu nhà ống, ngày xưa một chủ ở, sau đó phân ra cho mấy gia đình,  mỗi gia đình một phòng. Hành lang rất hẹp nên dắt xe vào khó, ông phải để ở ngoài vỉa hè. Tôi được phân công nhiệm vụ trông xe. Mặc dầu đã khoá một cái khóa to kệch, nhưng cứ trông cho chắc. Vả lại được trông cái xe đẹp, tư thế cũng lên vài phần. Trẻ con hàng phố đi qua, mỗi đứa ngắm nghía bình luận vài câu, có anh lại đòi trèo lên ngồi thử một cái.

XD-VQP83

Xuân Diệu- Vũ Quần Phương (1983)

 

Nhà Trương Hán Siêu, có lẽ vì gần trụ sở báo Văn Nghệ và hội nhà văn, nên các cụ tiền chiến rẽ qua chơi nhiều. Bố bảo không được nói leo các cụ , nhưng ngồi nghe lỏm chuyện nào cũng hay. Nhưng Xuân Diệu vẫn hay nhất, vì chẳng những ông có tài diễn thuyết, mà chỉ có ông hay cho Văn kẹo. Những năm 70, kẹo vô cùng quí hiếm. Mà kẹo của ông lúc nào cũng độc đáo. Có một lần sinh nhật,  chắc độ 6,7 tuổi gì đó, ông cho mấy cái sô cô la. Đây là sô cô la của Pháp,  loại làm giống đồng tiền vàng, có chữ in nổi trên vỏ.  Nâng niu cất lên đặt xuống không dám ăn, để bày cho đẹp, rồi đem ra ngoài phố khoe với bạn, uy tín lên cao phải được mấy ngày.  Đến lúc mở ra ăn  thì nó bị chảy gần hết.

Khi bố tôi ra đời, Xuân Diệu  đã là lãnh tụ của thi đàn Việt Nam. Chẳng những ông có văn tài, mà kiến thức kim cổ cũng rất uyên bác.  Nhưng khi  nói chuyện với các nhà văn trẻ, thái độ ông rất trân trọng,   xưng hô đều dùng tên riêng. Cái kiểu anh anh chú chú nửa  trịnh thuợng nửa bỗ bã đang thịnh hành từ công sở đến quán bia hiện nay hồi đó tôi chưa từng nghe thấy. Xuân Diệu sống một mình, trong một căn phòng của một biệt thự trên phố Điện Biên Phủ. Ông tự nấu ăn, nồi niêu xoong chảo cái nào cũng be bé. Tự chăm sóc bản thân. Có lần ông  khuyên ông Phương đi thực tế ở địa phương này thì nên mua nhiều cà chua, vì ăn nó bổ. Mà muốn mua được nhiều, thi phải mua làm hai loại, cà chua chín rồi về ăn ngay, và loại xanh xanh để thêm được vài tuần.

Mùng một Tết Ất Sửu (1985), ông ăn Tết tại nhà tôi,  lúc đó đã chuyển vào khu tập thể Bách Khoa. Những năm đó không có khái niêm liên lạc bằng điện thoại. Sáng mùng một Tết, bố Phương lọc cọc đạp xe lên Điện Biên Phủ để chở ông xuống. Cùng lúc, thể nào ông lại nhờ được ông thông gia với nhà thơ Huy Cận đi xe máy chở lên. Hai ông đến thì chủ nhà không có nhà, lại kiêng cữ gì đó không dám vào xông đất, nhà thơ lớn cứ đợi co ro ở dưới gác. Chú tôi lại tức tốc đạp xe xuống Điện Biên Phủ để gọi ông anh về. Ông  mừng tuổi bố một mảnh vải để may áo,  bảo may sơ mi cộc tay thôi vì vải nó ngắn.  Đó là Tết cuối cùng của nhà thơ Xuân Diệu, ông mất cuối năm 85.

Thế hệ của Xuân Diệu ra đi,  qui củ hội nhà văn sau đó  cũng thay đổi dần, không còn như xưa nữa.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

From → Khác

7 phản hồi
  1. BlackViva permalink

    Bài hay, thanks GS Văn.

  2. thilan permalink

    Thưa GS, “thuở” chứ không phải “thưở” ạ, GS thử đọc to lên mà xem🙂

    • thilan permalink

      Ah, sorry, lỗi đánh máy ạ, bởi vì em thấy có một cái “thuở” khác ở bên dưới ! Còn chuyện vì sao mà thơ😄 không tán gái được (!), nếu em là GS, thì em sẽ thử nhiều cách. Ví dụ, em chép tay thơ Xuân Diệu gởi cho cổ, kèm với ô mai, nếu ổn, em tiếp tục chép thơ, và bớt ô mai. Hoặc là, em đọc to thơ😄, kèm với ô mai, nếu ổn, lại bớt ô mai. Nếu không ổn, thì em đọc to thơ của nhà thơ khác, kèm với ô mai, nếu ổn, lại bớt ô mai, vv. Nếu cả ô mai lẫn đọc to thơ đều không ổn, mà thơ chép cùng với ô mai lại ổn, thì đúng là tại giọng đọc của GS thật, còn hễ có ô mai là lúc nào cũng ổn, thì là tại ô mai, đại khái như vậy (đấy là nhờ em học được ít cours logique của GS NTZ, kết hợp với văn học :-D)

      • thilan permalink

        Ôi em cũng bị lỗi đánh máy, hễ em đánh máy viết tắt tên nhà thơ Xuân Diệu, thì nó lại hiện lên thành nụ cười, vậy chỗ nào có nụ cười, thì xin GS đọc thành Xuân Diệu, ví dụ “thơ XD” thì có nghĩa là “thơ Xuân Diệu”.

      • thilan permalink

        Bây giờ em đánh máy😄, thì nó lại không biến thành nụ cười nữa, thật là phát điên lên được, xin GS đại xá !

  3. Hoaiviet permalink

    “Nhìn đắm đuối!” :3

  4. thilan permalink

    Bài này đọc lại em thấy nó hay và xúc động quá🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: