Skip to content

Giáo sư phiêu lưu ký: Cancun (I)

Tháng Một 2, 2016

Cancun là thành phố nghỉ mát của Mexico, cách Miami độ hơn một giờ bay về phía Tây Nam.

Cancun gồm hai phần, phần dành cho du khách (chủ yếu từ Mỹ), và phần người Mexico sinh sống.

Phần du khách là một dải đất dọc biển, cả hai bên đều có nước, dài chừng 20km. 30 năm trước, cả khu này vẫn còn là một khoảng rừng mênh mông. Hiện thì một bên gồm toàn các khách sạn, resort, chỗ mua sắm, bên kia là sân gòlf và công viên.  Cả 20km đó chỉ có một bãi tắm công cộng dành cho dan thành phố, còn lại là các bãi riêng của khách sạn. Người Mexico không sống ở đây, họ đi xe bus vào đi làm, tối đi về. Sáng chừng 8 giờ dậy đi bộ, du khách phần đông còn ngủ cả, chỉ có người làm ở các khách sạn đổi ca, kẻ đến người đi. Một  vài chiếc xe hơi đỗ ngay cổng các khách sạn, chủ xe mở hòm xe, đầy thịt nướng bánh mì, bán ngay tại chỗ cho nhưng người bắt đầu vào ca sáng.

Trong khu du lịch, du khách không cần dổi tiền, dùng ngay dollar cũng được. Cửa hàng thì có từ Starbuck cho tới 7/11, nghĩa là đủ cả. Chỉ khi ra khỏi cái 20km này, Mexico mới thực sự bắt đầu.

Phương tiện giao thông khá tiện lợi ở Cancun là xe bus. 10 peso (17 peso=1 USD) một vé, đi đến đâu cũng được. Ra khỏi khu khách sạn, quang cảnh khác ngay. Nhà trong thành phố chủ yếu là hai tầng, sơn trắng, thành hàng lối nhưng cũng chẳng cái nào giống cái nào.  Xe bus đi đến một khu chợ, market 28, rồi dừng lại không đi tiếp nữa. Chợ chủ yếu bán đồ cho du khách, mặc cả thoải mái, theo phong cách Hàng Ngang Hàng Đào. Trong chợ nhiều hàng ăn. Phía trong là  loại trông sạch sẽ, có thực đơn in đẹp, chủ yếu cho người trung lưu trong thành phố và khách,  ở ngoài là  quán vỉa hè, 1 dollar một suẩt thịt nướng. Du khách lân la ra một quán vỉa hè, nơi có vài thanh niên da ngăm ngăm mặc may ô đang nhấm nháp. Bỗng nhiên đầu phố hai mô tô cảnh sát nhô ra, từ từ  đi lại. Cảnh sát này là đặc nhiệm, kiểu trong phim Sicario (nếu bạn chưa xem thì nên  thử, ngôn ngữ điện ảnh rất ấn tượng), người như sắt lại, chứ không phải cảnh sát béo tốt đứng tuýt còi ở đầu phố. Xe màu đen,người ngồi xe  quần áo cũng đen tuyền, tiểu liên chéo qua lưng, súng lục  ngang đùi. Mô tô chầm chậm đi qua nhà hàng, cảnh dát chằm chằm nhìn thanh niên vài giây, thanh niên hững hờ nhìn lại. Du khách tự dưng thấy sống lưng lạnh lạnh, thôi quay lại cửa hàng phía trong cho nó lành…

Vào phía trong thì lại gặp vấn đề khác, chính là hiệu ứng Triệu Việt Vương. Có chừng mười nhà hàng liền nhau, thực đơn nhà nào cũng hao hao, mỗi nhà cử ra vài đại diện ra kéo khách. Chưa đến mức dắt tay khách tống thẳng vào trong, nhưng thoát ra cũng không dễ. Cửa hàng đầu hồi xem ra làm ăn khá nhất, vì đội hướng dẫn viên là ba thanh niên cao to đẹp trai, tiếng Anh lại rất khá. Các bà các cô đến đây là đẩy nhau vào luôn, không thèm nhìn sang cửa hàng bên cạnh  đội ngũ chỉ gồm hai trung niên hom hem, mặc dầu thực đơn có cá rán đang đại hạ giá.

Thức ăn Mẽxico hơi khô, nhiều bột và đậu. Được cái đồ uống rất phong phú. Chừng 30 peso một cốc nước hoa quả ép, hoa quả tươi thật chứ không phải bột màu, chừng tới hơn nửa lít. Chủ quán ngồi cạnh nhà bếp, duỗi chân ra ghế, phe phẩy chiếc quạt.

Xe bus đi về mới thật gian nan, vì bến đi và bến về không mang tý đối xứng nào, như thường thấy ở châu Âu hay bất kỳ nơi nào khác. Bến đi ở phố A, còn bến về ở phố B vuông góc với A. Du khách dĩ nhiên nằm mơ cũng không tưởng tượng ra cái oái ăm đó. May thay, xe bus lại có lơ xe. Lơ xe là một bé con chừng 12-13 tuổi, không khéo chính là con tài xế. Thấy du khách đang  đờ đẫn, nó chạy ngang qua đường dắt sang tận nơi. Biếu cu cậu 10 peso, nó cưòi toét miệng. Cứ đến bến nào xe đỗ lại, là anh lơ chạy xuống, trong vòng phạm vi 100-200m có du khách đứng nghệt mặt là nó ra chỉ đường. Có người lên xe, có người không, chẳng biết bác tài có được ăn thêm vào phần tiền vé ?

Đi xe bus có một cái thú mà ở Mỹ ít gập, là tự dưng được có chung  một quãng đường cạnh một người xa lạ, mà số phận của họ chắc ta không bao giờ rõ.  Khi thì là một cụ già, mặt mày rắm nắng, đăm chiêu. Khi thì một bác trung niên vuông chằn chặn, ra chiều vui tính. Khi thì một chị mũm mĩm cắm cúi  vào màn hình điện thoại. Đường  thì mới, nhưng xe thì lại cũ, thành ra đi  vẫn rung bần bật. Xe rung một, chị rung hai, du khách cộng hưởng, rung thành ba bốn….

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

From → Khác

3 phản hồi
  1. thilan permalink

    Happy New Year, thưa GS ! Sao mới đầu năm mà GS đã rung lắc dữ vậy ?😀

  2. cộng hưởng🙂

  3. Panos Gutierez permalink

    OHH…MEXICANOS!!!
    H.N.Y TO PROF.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: