Skip to content

Cảm nhận Tel Aviv

Tháng Sáu 29, 2015

Hai tuần trước mình ở Israel mấy ngày, giảng bài ở đại học Tel Aviv (Mint lectures). Các bạn Do Thái thông minh nghe kỹ hỏi nhiều, vần khách như vần dưa oải cả người ra. Nhưng rồi may  cũng rỗi được một vài buổi  đi chơi.

Tel Aviv là một thành phố tương đối mới, có ưu thế cạnh biển. Nhiều người từ nhà riêng ra bãi tắm cũng chỉ mất vài phút.  Nó có nhiều hẻm, nơi mà người ta kê bàn ghế ra bán hàng ăn hay quần áo, như phong cách Sài Gòn. Có rất nhiều chú mèo hoang đi lang thang. Thật thà mà nói thì thành phố không đẹp lắm.  Nhưng khu phố cổ ở phía Bắc (gọi là  thành phố Jaffa) thì khá thú vị.

Từ khách sạn ở trung tâm đi bộ lên Jaffa chỉ mất chừng 40 phút. Đây là bến cảng cổ nhất của Israel. Người Do Thái đã sống ở đây hàng nghìn năm, và trước họ đã có những dân tộc khác. Nhà cửa xinh xắn, nhà trắng cửa xanh, đậm nét Địa Trung Hải, nhưng cũng không cổ kính lắm, vì thành phố đã bị tàn phá nhiều lần.

Đáng kể nhất,  có lẽ là những nhân vật đã từng đi qua đây, và những việc họ đã làm tại Jaffa.

Bác oách nhất là bác Peter. Không phải ông Peter đệ nhất oai vệ  người Nga. Và càng  không phải  ông Peter Sarnak nhà toán học oai vệ  của Princeton.  Đây là thánh Peter, tông đồ của chúa Jesus. Thánh Peter là tông đồ quan trọng nhất của chúa Jesus. Ông được coi là giáo hoàng đầu tiên của đạo thiên chúa, và là người có công lớn đưa giáo lý của chúa Jesus tới đông đảo tầng lớp nhân dân trong xã hội.

Ngay thời Jesus còn sống, người Do Thái đã có tôn giáo riêng của họ, và xã hội được xây dựng với rất nhiều luật lệ, phân biệt các tầng lớp. Các luật lệ đó một phần vẫn được giữ tới bây giờ, bởi các tu sĩ có râu dài và vẻ mặt nghiêm trọng. Rất nhiều thành phần lao động trong xã hội bị coi là bậc dưới, làm những công việc không sạch sẽ. Các bậc tu sĩ râu dài không giao tiếp với họ, và ngừoi Do thái nói chung cũng không giao tiếp với các dân tộc khác, coi đó là một việc không xứng đáng.

Khi đi qua Jaffa, thánh Peter ở tại nhà một người tên là Simon, làm nghề thuộc da. Nghề thuộc da lúc đó bị coi là một nghề hèn hạ, bẩn thỉu, và nhà của những người làm nghề này cũng buộc phải ở một chỗ riêng biệt, xa những người khác. Và cũng tại đây, thánh Peter đã nhận được lời truyền đạt quan trọng nhất của Chúa.

Tương truyền ông cầu nguyện nửa ngày liền trên gác của Simon, cho tới khi cảm thấy đói và muốn ăn một cái gì đó, thì ông nhìn thấy bầu trời  mở ra, và một tờ giấy ghi tên đủ loại súc vật trên giời dưới  biển, và một giọng thần thánh cất lên “Peter, làm thịt bọn này mà chén !” Trong tờ giấy có rất nhiều món mà người do thái kiêng kị,  thánh Peter sửng sốt ngước lên nói

-Nhưng con không thể ăn được những đồ không sạch sẽ này !

Giọng nói thần thánh lại tiếp tục

-Cái gì mà Chúa đã sinh ra, thì con không thể nói là ô uế !

Vài ngày sau, thánh Peter hiểu ra thông điệp của Chúa không phải là về an toàn thực phẩm.  Chúa muốn nói rằng ngài chấp nhận tất cả những ai đặt niềm tin vaò ngài, không phân biệt giới tính, nghề nghiệp, địa vị hay xuất xứ. Điều này khác cơ bản với qui tắc của nhiều tôn giáo cùng thời, và  trở thành nền tảng giúp cho đạo Thiên Chúa phát triển nhanh và mạnh, lấn át đế quốc La mã và  thay đổi lịch sử thế giới. Theo một số chuyên gia dầy công nghiên cứu, thông điệp của Chúa, và cùng với nó con đường của nhân loại,  rất có thể đã đi  sang một hướng khác, nếu thánh Peter lúc đó ở  Hànội, và thường xuyên đọc các tin trên VNexpress.

Vị trí ngôi nhà của Simon được xác đinh rõ ràng. Thú vị hơn, trên đó không có một bảo tàng nào, mà có một ngôi nhà khác, trong đó có một gia đình đang sinh sống. Xế cửa có một tấm biển viết lại câu chuyện từ Kinh Thánh. Ngoài ra, gia chủ viết bằng mực tím nguệch ngoạc lên cửa rằng “Ông Simon đã sống ở đây”. Nơi thánh Peter ngồi cầu nguyện, rất có thể đang bị chiếm bởi một chú cún.

Một cặp nhân vật khác, khá quen thuộc với độc giả việt nam (ở tuổi tôi) là cặp đôi hoàn hảo Pécxê và Andrômác. Theo thần thoại Hy Lạp, Andromác là một công chúa xinh đẹp, đến mức bố cô tự hào tuyên bố là cô xinh nhất quả đất. Điều này đến tai các nàng tiên cá, mặc dầu không có chân dài, nhưng lại hay GATO. GATO thì cũng chẳng sao, nhưng bố của các nàng tiên cá lại là một ông vua to hơn, cái này mới rầy rà. Ông vua này chính là Néptuyn, thần của biển cả. Ngài  cũng có râu dài như các tu sĩ Do Thái, nhưng ngoài ra còn có một cái đinh ba rất khủng. Cụ Néptuyn xót các con gái, liền thả một chú thuỷ quái ra  phá hoại cả thành phố, buộc ông vua trên cạn phải đem nàng Andromác tội nghiệp   buộc lên một hòn đá trên biển, để thuỷ quái ăn thịt. Hòn đá đó tương truyền ở Jaffa. Nếu từ quảng trường chính đi bộ chừng dăm phút, bạn sẽ đến một cái cầu thang nhỏ nhỏ dẫn lên một cái gác, từ đó có thể nhìn ra hòn đá này. Thật  ra thì trông nó cũng không to lắm, chứng tỏ thuỷ quái chỉ là dạng cá mập búa là hết cỡ, chứ không hoành tráng như trong phim Mỹ.

Truyện sau đó xảy ra như ta đã biết, chàng Pecxe dũng cảm đẹp trai đi ngang qua, ngỡ ngàng trước nhan sắc của công chúa. Cuộc chiến đấu không cân sức diễn ra, Pecxe với ưu thế tuyệt đối về không lực, cộng với vũ khí siêu mạnh là đầu quỉ Mêdudás, trong phút chốc đã biến thuỷ quái đáng thương  chỉ được trang bị răng và đuôi thành quá khứ. Néptuyn nhận ra Pécxê  chính là thằng cháu mình,  vả lại tiếc của, nên không thả thêm chú thuỷ quái khủng hơn nào ra nữa. Đám cưới  linh đình.

Không tương xứng với lịch sử huy hoàng, bữa trưa ở Jaffa chỉ có một chú cá rất gầy.

From → Khác

13 phản hồi
  1. thilan permalink

    Trời ơi, trước giờ em cứ tưởng Andromaque là vợ ông Hector, hóa ra lại cưới ông Persée ạ ? Chắc là mình phải ôn lại thần thoại Hy Lạp. Hihi GS lúc nào cũng yêu đời như vậy ạ? Phu nhân của ngài chắc là không bao giờ buồn🙂

    • thilan permalink

      Em lại còn tưởng là các cô tiên cá là con của ông thần biển Nérée, còn ông Neptune (Poséidon) thì là thần đại dương chứ !!

    • thilan permalink

      Chuyện kể rằng nàng Andromède bị cột trần truồng vào một tảng đá (em mời GS xem tranh vẽ của Gustave Doré), cho nên chàng Persée mới đi giết Méduse về bay ngang qua trên trời cao mới để ý thấy mà đáp xuống (chứ không thì có lẽ ảnh bay luôn rồi).

      • tranh ngày xưa chẳng ai mặc quần áo, kể cả họp quốc hội

  2. Khổ thân GS, Văn(0 phải toán) của GS hay, đi khắp thế giới lại chỉ ăn có cá gầy…GS về Việt Nam mà ăn cá mập …;)…

  3. GS có thể giảng về đồ thị gầy được đấy ạ…

  4. Ho Huong permalink

    Đàn ông VN cũng nghiên cứu kỹ thông điệp của chúa lắm đấy GS ự…

  5. GS viết Văn hay…

  6. Phùng Quang An permalink

    Có lẽ phong cảnh ở Tel Aviv khác ngõ nhỏ đường nhỏ hàng cây đổ hết ở định công, hà nội nơi ta đó. Gs nhỉ?

  7. Nguyễn Hồng Hạnh permalink

    Hình như gs mượn cỗ máy thời gian của Đoremon thì phải, câu chuyện lướt nhanh từ thời kim sang thời cổ, rồi dùng chuyện cổ châm biếm kim. Đầu óc nhà toán học, nhanh hơn điện :))

  8. Kinh chưa, gs được thật nhiều lời khen ngợi … mời gs viết bài tiếp…mà gs viết nhiều về toán học 1 chút nhé gs…;)…

  9. permalink

    em sinh năm 1971 nên không hiểu GATO là gì

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: