Skip to content

Xuất bản

Tháng Chín 21, 2014

Mình nghe một nhà văn rất nổi tiếng than thở: Gửi bản thảo đi cả năm, bây giờ họ lại bắt kiểm duyệt mấy chỗ, chán quá, chẳng muốn in nữa.

Văn sĩ thức khuya dậy sớm, lao tâm khổ tứ, trà thuốc tốn kém, quát tháo vợ (chồng)  con, mới nghĩ ra được câu đắc ý, nay lại bị cắt xoẹt cái, ai mà không tức. Xét cho kỹ, thì  kiểm duyệt bây giờ cũng là rất đỡ hơn cách đây 30 năm, khi mà nhiều khi bản thảo chưa kịp gửi đi toà soạn,  cán bộ ban văn hoá tư tưởng đã qua chơi, nhân tiện nhờ nhà thơ giải nghĩa cho mấy chữ. Các bài cần giải thích, thường là từ từ xếp lại, cho vào ngăn kéo, để độ chục năm sau đăng vẫn kịp, hay như mới.

Để an ủi bạn văn sĩ, mình nói rằng là với cái sự xuất bản, khổ nhất vẫn là các nhà toán học. Cũng chẳng  biết là than thở rằng mình khổ hơn bạn có phải là phương pháp an ủi hiệu quả không, nhưng  các nhà toán học khổ như bò thì là điều chắc chắn. Cũng thức khuya dậy sớm như ai, nhưng ơi hơi  viết ra đọc trong nhà ngoài ngõ không ai thèm hiểu. Và tới khi gửi đi, thì cái đau đầu nó mới bắt đầu.

Phàm là bản thảo tới toà soạn, nó sẽ nằm yên đó chừng vài ba tháng, vì ông thư ký toà soạn vô cùng bận. Cái này dĩ nhiên, phải thông cảm, vì tất cả những người làm editor cho các báo toán học, hay khoa học nói chung, đều là tự nguyện, làm ngoài giờ giảng dậy nghiên cứu bình thường của họ. Tất nhiên ở đây mình muốn nói tới các tạp chí tương đối  uy tín. Ngoải ra tất nhiên có rất nhiều tạp chí sẽ in bài của bạn trong vòng hai tuần,  hoặc ba nếu thay cho bản thảo bạn gửi nhầm giấy hoá đơn thanh toán tiền nước.

Sau mấy tháng bình yên ấy, bài của bạn  sẽ được gửi đến các phản biện, chừng 2-4 người. Các anh phản biện cũng không công nốt, nên các anh có nhận đọc hay không tuỳ thuộc vào trạng thái tâm lý trong ngày. Chẳng hạn nếu sáng bị vợ mắng vì đánh đổ sữa ra bàn thì quên ngay chuyện ấy đi, nhanh và luôn. Mà bình thường các anh bị mắng với xác suất khá cao, nên tìm ra được 2-4 anh dễ tính, khéo cũng mất vài tháng nữa.

Phản biện nhận rồi, công trình mồ hôi nước mắt của bạn sẽ được lên list “những việc cần làm ngay” của anh ấy, xếp hạng quãng  từ 85 đến 125.  Tất nhiên, như tất cả chúng ta, anh chẳng bao giờ sờ  đến việc nào có hai chữ số cả.

Thế nhưng rồi công trình của bạn, nhờ một phép màu nào đó, vẫn được đọc. Có thể phản biện khoái chí vì thấy công trình của bản thân xuất hiên trong bài báo,  có thể một ngày đẹp trời anh quyết định chơi đem lại niềm vui cho nhân loại bằng một cống hiên mang tính ngẫu nhiên. Hoặc đơn giản là anh đã rất rất  chán cái thư thứ 22 của toà soạn gửi đến hỏi khi nào quí giáo sư có thể cho ý kiến về công trình X.

Nếu may mắn, sau 9 tháng đến 1 năm, bạn sẽ nhận được phản hồi từ toà soạn, với các ý kiến của phản biện. Các ý kiến này có thể rất vắn tắt (phản ảnh đúng tâm trạng của phản biện trong ngày) như:

“The author  may want to prove a different theorem, and correctly !”

cho đến những ý kiến mang tính kỹ thuật

“I think the lemma used in page 25 was first proved by my student”

“The two epsilons in the last paragraph of page 34 seem to be  two different quantities”

“If I were the author, I would keep the references  and rewrite the rest of the paper”

“I would try to avoid the using the word “very”  very often”…

Tóm lại sẽ có hai trường hợp. Thứ nhất là bạn sẽ nhận được một bức thư với những lời lẽ ngọt ngào âu yếm từ toà soạn, nói rằng báo của họ quá nhiều ấn bản rồi, không thể in nổi cái bản thảo của bạn, mặc dầu nó rất có giá trị. Trong trường hợp này, bạn chỉ cần đơn gỉản mua một quyển lịch cho năm  mới, và bắt đầu lại  cái quá trình bản thảo  với một toà soạn khác.

Trường hợp thứ hai khá hơn. Toà soạn thông báo họ có thể đăng bài của bạn, nếu bạn đồng ý sửa chữa bài theo ý của các phản biện đáng kính, chẳng hạn các ý kiến  trên.

Tất nhiên là sau một năm, bạn đã gần quên béng những chi tiết của cái bài báo quái quỉ đó rồi, và có trời biết được tại sao hai cái epsilon ở trang 34 nó lại phải khác nhau. Vậy nên bạn sẽ ngồi thêm một tháng nữa, tốn vô số trà thuốc,  để đọc hiểu công trình của chính mình và thoả mãn ý kiến của các phản biện, như đã nhấn mạnh,  rất là đáng kính.

Giả sử bạn đã qua được bước đường đau khổ này, và các phản biện hạnh phúc vì những ý kiến quí báu của họ được tôn trọng, bài của bạn sẽ được chuyển sang khâu in ấn. Bạn sẽ xoa tay, mỉm cười  hạnh phúc, tưởng tượng cầm trên tay quyển tạp chí mới in thơm màu mực, với tên bạn ở trang đầu….

Ha ha, keep dreaming my friends !  Phần lớn các tạp chí tương đối tốt bị delay từ một đến 2 năm. Nghĩa là số bài họ có trong tay trước bài của bạn đủ in cho một đến hai năm nữa.  Nụ cười hạnh phúc của bạn cũng sẽ đến, nhưng nó sẽ đến muộn hai năm,  trong thời gian đó  con bạn sẽ cần mua một đống giầy mới.

Nụ cười hạnh phúc hiếm hoi đến sau 2-3 năm chờ đợi là sự mở đầu cho cái  khổ sở thực sự cả bạn. Vì người ta bảo:  bài in ra có lẽ cần có ngừời đọc, người dùng !  Cũng như phim làm ra phải có người xem.  Vô lý !! Về cái đòi hỏi rất quá đáng này, mình rất muốn chia sẻ sự  cảm  thông với một số đạo diễn điện ảnh.

Các nhà toán học, để cho cuộc sống của mình (hay của đồng nghiêp đáng kính phòng bên cạnh) thú vị  hơn, thống kê rất chặt số  trích dẫn của các bài báo (số lần bài báo được  nhắc hay dùng tới trong một bài báo khác). Công bằng mà nói, trích dẫn nhiều chưa chắc bài báo đã hay. Nhưng mà không có trích dẫn, thì  e hèm, có thể chắc chắn là nó tương đối dở.  Cái trò này mới hiểm,  vì bụp một cái, một số  cây đa cây đề  tự nhiên tán lá lại bớt sum suê.

Cho nên mình thấy các nhà văn vô cùng là sung sướng !

From → Khác

7 phản hồi
  1. nỗi lòng biết ngỏ cùng ai🙂

  2. Dũng permalink

    Có người so sánh một bài báo hay một tác phẩm giống như đứa con tinh thần. Sau khi sinh ra (ý tưởng), phải chăm sóc nó (gửi bài). Nhưng khi nó lên báo, nó có thể rất có ích. 1 TS chắc chỉ cần 1 bài trên báo có chất lượng.

    Mà qua bài này cho thấy a. Văn rất hay bị vợ mắng và cũng thường xuyên review bài theo tâm trạng.

  3. Nguyễn Hồng Hạnh permalink

    Cảm nhận được sự thông cảm, chia sẻ sâu sắc của giáo sư với các anh hay đánh đổ sữa và bị vợ mắng😀

  4. Leobio permalink

    Please answer this contradiction: why maths are considered heavy weightlifting kind of mental workout, yet the mind of mathematicians is full of femininity🙂

  5. Đáng yêu nhỉ…! Phụ nữ thích nhất là các A biết nể vợ…

  6. Nuôi-Dạy-Con permalink

    Tôi cũng nghe một vài người bạn nói rằng việc được xuất bản một bài nghiên cứu là vô cùng gian nan. Nhưng hôm nay đọc bài của giáo sư mới hiểu rõ mức độ “khổ” của nó. Tuy nhiên, lúc search trên Google Scholar tôi thấy một số giáo sư có đến vài trăm bài xuất bản, hoặc cả chục bài trong năm. Có phải họ quá nổi tiếng nên được nhà xuất bản ưu tiên đăng ngay?

Trackbacks & Pingbacks

  1. Làm dự án | Vuhavan's Blog

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: